Giải nghĩa vể ý nghĩa của pho tượng tại đất Babylon

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 st1\:*{behavior:url(#ieooui) } st1\:*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

Giải nghĩa về ý nghĩa của pho tượng tại đất Babylon

1 Trong năm thứ hai đời vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua thấy chiêm bao, thì trong lòng bối rối và mất giấc ngủ. 2 Vậy, vua truyền đòi các đồng bóng, thuật sĩ, thầy bói, và người Canh-đê để cắt nghĩa chiêm bao cho vua. Họ bèn đến chầu trước mặt vua. 3 Vua nói cùng họ rằng: Ta đã thấy một chiêm bao; và lòng ta bối rối, muốn biết chiêm bao đó. 4 Những người Canh-đê nói cùng vua bằng tiếng A-ram rằng: Tâu vua, chúc vua sống đời đời! Xin thuật chiêm bao cho những kẻ tôi tớ vua, và chúng tôi sẽ giải nghĩa. 5 Vua trả lời cho những người Canh-đê rằng: Sự ấy đã ra khỏi ta. Nếu các ngươi không nói cho ta biết chiêm bao đó thể nào và lời giải nó làm sao, thì các ngươi sẽ bị phân thây, nhà các ngươi sẽ trở nên đống phân. 6 Nhưng nếu các ngươi tỏ chiêm bao và lời giải nó cho ta, thì các ngươi sẽ được lễ vật, phần thưởng, và vinh hiển lớn từ nơi ta. Các ngươi hãy tỏ cho ta chiêm bao đó và lời giải nó thế nào. 7 Họ lại tâu lần thứ hai rằng: Xin vua kể chiêm bao cho những kẻ tôi tớ vua, và chúng tôi sẽ cắt nghĩa. 8 Vua rằng: Ta biết chắc các ngươi tìm cách để hoãn thì giờ, vì các ngươi thấy sự ấy đã ra khỏi ta. 9 Nhưng, nếu các ngươi không tỏ cho ta biết chiêm bao, thì cũng chỉ có một luật cho các ngươi; vì các ngươi đã điều đình với nhau đem những lời giả dối bậy bạ nói cùng ta, cho đến ngày giờ sẽ thay đổi. Vậy, hãy nói chiêm bao cho ta, và ta sẽ biết rằng các ngươi có thể giải nghĩa được. 10 Những người Canh-đê tâu lại cùng vua rằng: Chẳng có người nào trên đất nầy có thể tỏ ra việc của vua; vì chẳng có vua nào, chúa nào, người cai trị nào đem việc như thế hỏi đồng bóng, thuật sĩ, hay người Canh-đê nào. 11 Vì sự vua đòi là hiếm có, và không ai có thể tỏ cho vua được, chỉ có các vì thần không ở với loài xác thịt. 12 Vậy nên vua phát tức mình và giận dữ lắm, bèn truyền mạng lịnh giết chết hết những bác sĩ của Ba-by-lôn. 13 Vậy mạng lịnh đó đã truyền ra; người ta hầu đem giết hết thảy những bác sĩ, lại tìm Đa-ni-ên cùng đồng bạn người để giết. 14 Bấy giờ Đa-ni-ên lấy sự khôn ngoan tri thức mà nói với A-ri-ốc, quan thị vệ của vua, đã đi ra đặng giết những bác sĩ của Ba-by-lôn. 15 Người cất tiếng nói cùng A-ri-ốc, quan thị vệ của vua, rằng: Sao lại có mạng lịnh nghiêm cấp dường ấy ra từ vua? A-ri-ốc bèn kể chuyện cho Đa-ni-ên rõ. 16 Tức thì Đa-ni-ên vào, xin vua cho mình một hạn nữa, hầu có thể giải nghĩa điềm chiêm bao đó cho vua. 17 Đoạn, Đa-ni-ên trở về nhà, và tỏ sự ấy cho các bạn mình là Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A-xa-ria. 18 Người xin họ cầu Đức Chúa Trời ở trên trời dủ lòng thương xót họ về sự kín nhiệm nầy, hầu cho Đa-ni-ên và đồng bạn mình khỏi phải chết với những bác sĩ khác của Ba-by-lôn. 19 Vậy sự kín nhiệm được tỏ ra cho Đa-ni-ên trong sự hiện thấy ban đêm; Đa-ni-ên bèn ngợi khen Chúa trên trời. 20 Đoạn, Đa-ni-ên cất tiếng nói rằng: Ngợi khen danh Đức Chúa Trời đời đời vô cùng! Vì sự khôn ngoan và quyền năng đều thuộc về Ngài. 21 Chính Ngài thay đổi thì giờ và mùa, bỏ và lập các vua; ban sự khôn ngoan cho kẻ khôn ngoan, và sự thông biết cho kẻ tỏ sáng. 22 Chính Ngài tỏ ra những sự sâu xa kín nhiệm; Ngài biết những sự ở trong tối tăm, và sự sáng ở với Ngài. 23 Hỡi Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi! Tôi cảm ơn và ngợi khen Ngài, vì Ngài đã ban cho tôi sự khôn ngoan và quyền phép, và bây giờ Ngài đã khiến tôi biết điều chúng tôi cầu hỏi Ngài, mà tỏ cho chúng tôi biết việc của vua. 24 Vậy nên Đa-ni-ên đến nhà A-ri-ốc, là người vua đã truyền cho diệt những bác sĩ của Ba-by-lôn; và nói cùng người như vầy: Đừng diệt những bác sĩ của Ba-by-lôn; nhưng hãy đưa tôi vào trước mặt vua, thì tôi sẽ giải nghĩa điềm chiêm bao cho vua. 25 Bấy giờ A-ri-ốc vội vàng dẫn Đa-ni-ên đến trước mặt vua, và tâu cùng vua như vầy: Tôi đã tìm thấy một người trong những con cái Giu-đa bị bắt làm phu tù, người ấy sẽ cho vua biết sự giải nghĩa đó. 26 Vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên, mà người ta vẫn gọi là Bên-tơ-xát-sa, rằng: Quả thật rằng ngươi có thể tỏ cho ta biết điềm chiêm bao ta đã thấy, và lời giải nó chăng? 27 Đa-ni-ên ở trước mặt vua trả lời rằng: Sự kín nhiệm mà vua đã đòi, thì những bác sĩ, thuật sĩ, đồng bóng, thầy bói đều không có thể tỏ cho vua được. 28 Nhưng có một Đức Chúa Trời ở trên trời tỏ ra những điều kín nhiệm; và đã cho vua Nê-bu-cát-nết-sa biết điều sẽ tới trong những ngày sau rốt. Vậy, chiêm bao của vua và các sự hiện thấy của đầu vua đã thấy trên giường mình là như vầy: 29 Hỡi vua, khi vua nằm trên giường, có những tư tưởng về sự xảy đến sau nầy, thì Đấng hay tỏ sự kín nhiệm đã cho vua biết sự sẽ xảy đến. 30 Về phần tôi, sự kín nhiệm đó đã tỏ ra cho tôi, không phải vì tôi có sự khôn ngoan gì hơn người nào sống; nhưng để được giải nghĩa cho vua hiểu, và cho vua biết những ý tưởng trong lòng mình. 31 Hỡi vua, vua nhìn xem, và nầy, có một pho tượng lớn. Pho tượng đó to lớn và rực rỡ lạ thường; đứng trước mặt vua, và hình dạng dữ tợn. 32 Đầu pho tượng nầy bằng vàng ròng; ngực và cánh tay bằng bạc; bụng và vế bằng đồng; 33 ống chân bằng sắt; và bàn chân thì một phần bằng sắt một phần bằng đất sét. 34 Vua nhìn pho tượng cho đến khi có một hòn đá chẳng phải bởi tay đục ra, đến đập vào bàn chân bằng sắt và đất sét của tượng, và làm cho tan nát. 35 Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc, và vàng đều cùng nhau tan nát cả; trở nên như rơm rác bay trên sân đạp lúa mùa hạ, phải gió đùa đi, chẳng tìm nơi nào cho chúng nó; nhưng hòn đã đập vào pho tượng thì hóa ra một hòn núi lớn và đầy khắp đất. 36 Đó là điềm chiêm bao. Bây giờ chúng tôi sẽ giải nghĩa ra trước mặt vua. 37 Hỡi vua, vua là vua các vua, vì Chúa trên trời đã ban nước, quyền, sức mạnh, và sự vinh hiển cho vua. 38 Ngài đã trao trong tay vua những con cái loài người, những thú đồng và chim trời, dầu chúng nó ở nơi nào, Ngài cũng đã làm cho vua được cai trị hết thảy; vậy vua là cái đầu bằng vàng. 39 Nhưng sau vua, sẽ dấy lên một nước khác, kém nước của vua; rồi một nước thứ ba, tức là đồng, sẽ cai quản khắp đất. 40 Lại có một nước thứ tư mạnh như sắt; vì sắt hay đập vỡ và bắt phục mọi vật, thì nước ấy cũng sẽ đập vỡ và nghiền nát như là sắt vậy. 41 Còn như vua đã thấy bàn chân và ngón chân nửa bằng đất sét nửa bằng sắt, ấy là một nước sẽ phải phân chia ra; nhưng trong nước đó sẽ có sức mạnh của sắt, theo như vua đã thấy sắt lộn với đất sét. 42 Những ngón chân nửa sắt nửa đất sét, nước đó cũng nửa mạnh nửa giòn. 43 Vua đã thấy sắt lộn với đất sét, ấy là chúng nó lộn nhau bởi giống loài người; song không dính cùng nhau, cũng như sắt không ăn với đất sét. 44 Trong đời các vua nầy, Chúa trên trời sẽ dựng nên một nước không bao giờ bị hủy diệt, quyền nước ấy không bao giờ để cho một dân tộc khác; song nó sẽ đánh tan và hủy diệt hết các nước trước kia, mà mình thì đứng đời đời; 45 theo như vua đã xem thấy hòn đá đục ra từ núi, chẳng phải bởi tay, đã đập vỡ sắt, đồng, đất sét, bạc, và vàng. Đức Chúa Trời lớn đã cho vua biết sự sau nầy sẽ đến. Điềm chiêm bao nầy là thật, và lời giải nó là chắc chắn (Đanien 2: 1-45)

Dựa vào đoạn 2 chúng ta sẽ thấy được kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho dân ngoạiđược bày tỏ qua điềm chiêm bao về pho tượng cho vua Babylon là Nêbucatnetsa cảm nhận như sau:

Để hiểu được ý nghĩa và giải nghĩa về pho tượng trong đoạn 2 thì chúng ta bắt đầu câu chuyện cách đây hơn 2586 năm về trước

Câu chuyện bắt đầu vào năm thứ 2 đời vua Nêbucátnếtsa khi ông đang nằm ngủ thì ông nhận được 1 giấc chiêm bao kỳ lạ đó là thấy về pho tượng và sau khi tỉnh giấc thì ông liền quên và trong lòng bối rối. bấy giờ ông cho triệu tập tất cả mọi người lại và yêu cầu họ phải thuật lại điềm chiêm bao và giải nghĩa nó ra, nhưng điều ông đòi hỏi đó thì không thể nào con người trên thế gian này có thể đáp ứng được. nhưng lúc bấy giờ có 1 người đó là tiên tri Đaniên là người phu tù trong dân Ysơraên được Đức Chúa Trời sử dụng và Ngài đã ban Thần linh ở trong Đaniên để soi sáng cho ông biết được ý muốn của Chúa đặng giải nghĩa cho vua Babylon và toàn thể dân ngoại thời bấy giờ hiểu được chương trình c ứu rỗi của Ngài (Đaniên 2: 19-23)

Vậy để hiểu được ý nghĩa về pho tượng thì chúng ta sẽ tìm hiểu trong 3 giai đoạn sau đây:

  1. thứ 1: thời kỳ quá khứ (câu 5)
  2. thứ 2: thời kỳ hiện tại (câu 26)
  3. thứ 3: thời kỳ tương lai (câu 28)

bây giờ chúng ta sẽ phân tích ý nghĩa từng thời kỳ và câu chuyện bắt đầu thời kỳ hiện tại của vua Babylon là tại sao Đức Chúa Trời cho ông thất chiêm bao và Ngài lại làm cho ông quên giấc chiêm bao đó?

Trước hết chúng ta biết rằng lúc ông đang nằm chiêm bao thì vị trí đó là vùng đất Sinêa năm xưa 1 Năm thứ ba về đời Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, thì Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đến thành Giê-ru-sa-lem và vây lấy. 2 Chúa phó Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, và một phần khí mạnh của nhà Đức Chúa Trời vào tay người. Nê-bu-cát-nết-sa đem khí mạnh ấy về đất Si-nê-a, vào nhà của thần mình, và để trong kho của thần mình (Đaniên 1: 1,2) tại nơi vùng đất này trong quá khứ cách thời đại ông khoảng hơn 1800 năm về trước có 1 sự kiện rất quan trọng đó là lúc bấy giờ loài người chỉ có 1 giống dân 1ngôn ngữ mà thôi (sau cơn nước lụt). tại nơi đây họ đã cùng nhau hiệp sức lại để xây 1 cái tháp cao đến trời mục đích là để rạng danh loài người 1 Vả, cả thiên hạ đều có một giọng nói và một thứ tiếng. 2 Nhưng khi ở Đông phương dời đi, người ta gặp một đồng bằng trong xứ Si-nê-a, rồi ở tại đó. 3 Người nầy nói với người kia rằng: Hè! Chúng ta hãy làm gạch và hầm trong lửa. - Lúc đó, gạch thế cho đá, còn chai thế cho hồ. - 4 Lại nói rằng: Nào! Chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; ta hãy lo làm cho rạng danh, e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất. 5 Đức Giê-hô-va bèn ngự xuống đặng xem cái thành và tháp của con cái loài người xây nên. 6 Đức Giê-hô-va phán rằng: Nầy, chỉ có một thứ dân, cùng đồng một thứ tiếng; và kia kìa công việc chúng nó đương khởi làm; bây giờ chẳng còn chi ngăn chúng nó làm các điều đã quyết định được. 7 Thôi! Chúng ta hãy xuống, làm lộn xộn tiếng nói của chúng nó, cho họ nghe không được tiếng nói của người nầy với người kia. 8 Rồi, từ đó Đức Giê-hô-va làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất, và họ thôi công việc xây cất thành. 9 Bởi cớ đó đặt tên thành là Ba-bên [†]

Ba-bên nghĩa là lộn xộn

, vì nơi đó Đức Giê-hô-va làm lộn xộn tiếng nói của cả thế gian, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất.(sáng 11:1-9).   Lúc ấy để ngăn chặn sự kiêu ngạo và điên rồ của loài người nên Ngài phải dùng phương pháp là làm cho họ lộn xộn ngôn ngữ và giống dân để từ đó họ thôi công việc của mình nhưng trong kế hoạch cứu rỗi của Ngài đã được chuẩn bị trước qua lời chúc phước của ông Nô-ê dành cho Sem (là trại của Ngài ở nơi dòng dõi của Sem     26 Người lại nói rằng: Đáng ngợi khen Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của Sem thay; Ca-na-an phải làm tôi cho họ! 27 Cầu xin Đức Chúa Trời mở rộng đất cho Gia-phết, cho người ở nơi trại của Sem; còn Ca-na-an phải làm tôi của họ.(sáng 9: 26-27).   Và từ dòng dõi Sem Chúa đã chọn Ápraham để Ngài lập kế hoạch cức chuộc toàn thể nhân loại   Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước (sáng 12:3)   cho nên đền kỳ đã định khi dân tuyển phạm tội và Chúa đoán phạt thành Giêrusalem thì lúc bấy giờ dân Giuđa bị chia làm 2nhóm: nhóm xấu thì Chúa ném khắp thế gian, nhóm tốt thì Chúa đưa họ sang tập trung tại đất Babylon để truyền giảng   1 Đức Giê-hô-va tỏ cho tôi, nầy, có hai giỏ trái vả để trước đền thờ Đức Giê-hô-va. Ấy là sau khi Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã bắt Giê-cô-nia, con trai Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, cùng các quan trưởng Giu-đa, với các thợ nghề và thợ rèn từ thành Giê-ru-sa-lem đem về nước Ba-by-lôn làm phu tù. 2 Một trong hai giỏ thì đựng những trái vả rất tốt, như trái vả đầu mùa; còn giỏ kia thì đựng trái xấu lắm, đến nỗi không có thể ăn được. 3 Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng: Hỡi Giê-rê-mi, ngươi thấy gì? Tôi thưa: Thấy trái vả, những trái tốt thì rất tốt, còn những trái xấu thì rất xấu, xấu đến nỗi không thể ăn được. 4 Bấy giờ có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng: 5 Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán như vầy: Như những trái vả tốt nầy, ta cũng sẽ xem những kẻ phu tù Giu-đa, mà ta đã sai từ nơi nầy đến trong đất người Canh-đê, cho chúng nó được ích. 6 Ta sẽ để con mắt ta trên chúng nó làm ích cho, và ta sẽ đem họ về trong xứ nầy, lập lên mà không phá đi nữa, trồng lại mà không nhổ đi nữa. 7 Ta sẽ ban cho chúng nó tấm lòng hay nhận biết ta là Đức Giê-hô-va. Chúng nó sẽ làm dân ta, và ta sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó; vì chúng nó sẽ hết lòng trở về cùng ta. 8 Còn như Sê-đê-kia, vua Giu-đa, các quan trưởng nó và dân sót lại của thành Giê-ru-sa-lem, là dân còn ở trong đất nầy, và những kẻ ở trong đất Ê-díp-tô, thì người ta làm cho những trái vả xấu quá ăn không được thể nào, ta cũng sẽ làm cho chúng nó thể ấy. 9 Ta sẽ phó chúng nó để bị ném đi ném lại giữa mọi nước thế gian cho chúng nó chịu khổ, chịu mắng nhiếc, xoi bói, cười chê, rủa sả, trong mọi xứ mà ta sẽ đuổi chúng nó đến. 10 Ta sẽ sai gươm dao, đói kém, ôn dịch giữa chúng nó, cho đến chừng chúng nó bị hủy diệt khỏi đất ta đã ban cho chúng nó cùng tổ phụ chúng nó (Giêrêmi 24: 1-10)

Vậy thời kỳ quá khứ được thể hiện qua câu 5    5 Vua trả lời cho những người Canh-đê rằng: Sự ấy đã ra khỏi ta. Nếu các ngươi không nói cho ta biết chiêm bao đó thể nào và lời giải nó làm sao, thì các ngươi sẽ bị phân thây, nhà các ngươi sẽ trở nên đống phân.   Chúa cho ông thấy pho tượng và cũng chính Ngài làm cho quên có nghĩa là trong quá khứ tại vùng đất Babylon này là cái nền của tháp Babylon và ý nghĩa của pho tượng là hình dáng của 1 con người chưa có sự sống thuộc linh dầu lúc bấy giờ loài người nhiều ngôn ngữ nhiều giống dân nhưng gốc tích chỉ là 1 dòng dõi Adam mà thôi (giống như dân Ysơraên được Chúa bày tỏ qua hình ảnh bộ hài cốt tại trong trũng, xem Êxêchiên 37)

Kế đến thời kỳ hiện tại được bày tỏ cho ông vua Nêbucátnếtsa kế hoạch cứu rỗi của Ngài bằng cách sử dụng dòng dõi dân tuyển Ysơraên để giải nghĩa chiêm bao và rao giảng về Đức Chúa Trời cho vua và dân ngoại thời bấy giờ để tin nhận Chúa   Đoạn, vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên rằng: Quả thật, Đức Chúa Trời các ngươi là Đức Chúa Trời của các thần, và là Chúa của các vua; chính Ngài là Đấng tỏ ra những sự kín nhiệm, vì ngươi đã có thể tỏ ra sự kín nhiệm nầy (Đaniên 2: 47)

Nhưng trong lời giải nghĩa Đaniên cũng bày tỏ cho vua Nêbucátnếtsa biết rằng những gì Chúa đã làm cho đời ông như thế nào thì về tương lai trong thời kỳ sau rốt cũng sẽ xuất hiện 1 nước Babylon lớn mang nội dung giống như vậy Nhưng có một Đức Chúa Trời ở trên trời tỏ ra những điều kín nhiệm; và đã cho vua Nê-bu-cát-nết-sa biết điều sẽ tới trong những ngày sau rốt. Vậy, chiêm bao của vua và các sự hiện thấy của đầu vua đã thấy trên giường mình là như vầy: 29 Hỡi vua, khi vua nằm trên giường, có những tư tưởng về sự xảy đến sau nầy, thì Đấng hay tỏ sự kín nhiệm đã cho vua biết sự sẽ xảy đến (Đaniên 2: 28-29)   tức là thời kỳ sau rốt sẽ có 1 Babylon lớn nữa xuất hiện và nước đó sẽ hưởng phước và làm những điều giống như vua Nêbucátnếtsa ngày xưa đã làm (cho nên chữ “sau rốt” được gọi là thời kỳ tương lai và chính sứ đồ Giăng đã được Chúa mặc khải qua sách Khải huyền)

Bây giờ chúng ta trở lại giải nghĩa về ý nghĩa pho tượng. có 1 điều rằng sau khi hiểu được lời của Đaniên thì ông vua Babylon liền cảm tạ Chúa nhưng sau đó ông lại cho dựng 1 pho tượng tại đất Babylon và ra lệnh cho các dân tộc, các nước, các thứ tiếng đều sấp mình thờ lạy pho tượng   Vua Nê-bu-cát-nết-sa làm một pho tượng bằng vàng, cao sáu mươi cu-đê và ngang sáu cu-đê, để đứng trong đồng bằng Đu-ra, thuộc tỉnh Ba-by-lôn. 2 Đoạn, vua Nê-bu-cát-nết-sa sai nhóm các quan trấn thủ, lãnh binh, các công tước, các quan đề hình, thủ kho, các nghị viên, quản đốc, và các quan làm đầu các tỉnh, để dự lễ khánh thành pho tượng mà vua Nê-bu-cát-nết-sa đã dựng lên. 3 Vậy, các quan trấn thủ, lãnh binh, các công tước, các quan đề hình, thủ kho, các nghị viên, quản đốc, và hết thảy những người làm đầu các tỉnh đều nhóm lại để dự lễ khánh thành pho tượng mà vua Nê-bu-cát-nết-sa đã dựng lên; và họ đứng trước pho tượng mà vua Nê-bu-cát-nết-sa đã dựng. 4 Bấy giờ sứ giả rao lớn tiếng lên rằng: Các dân, các nước, các thứ tiếng, đây nầy, lệnh truyền cho các ngươi. 5 Khi nào các ngươi nghe tiếng còi, kèn, đàn cầm, đàn sắt, quyển, sáo và các thứ nhạc khí, thì khá sấp mình xuống để thờ lạy tượng vàng mà vua Nê-bu-cát-nết-sa đã dựng. 6 Kẻ nào không sấp mình xuống và không thờ lạy, tức thì sẽ phải quăng vào giữa lò lửa hực (Đaniên 3: 1-6)    Ở đây chúng ta phải ngạc nhiên về việc làm của ông là thờ lạy Đức Chúa Trời và cũng thờ lạy pho tượng và bắt cả thế giới đều phải thờ lạy nữa. Lý do vì sao? Vì khi Đaniên giải nghĩa cho ông biết pho tượng là hình ảnh tổng hợp của nhiều thời đại cầm quyền của con người (được thể hiện qua ý nghĩa: vàng, bạc, đồng, sắt) nhưng chỉ là hình ảnh của 1 con người mà thôi. Và bắt đầu từ thời kỳ của ông là cái đầu bằng vàng và được Chúa chọn ông làm vua của các vua    36 Đó là điềm chiêm bao. Bây giờ chúng tôi sẽ giải nghĩa ra trước mặt vua. 37 Hỡi vua, vua là vua các vua, vì Chúa trên trời đã ban nước, quyền, sức mạnh, và sự vinh hiển cho vua. 38 Ngài đã trao trong tay vua những con cái loài người, những thú đồng và chim trời, dầu chúng nó ở nơi nào, Ngài cũng đã làm cho vua được cai trị hết thảy; vậy vua là cái đầu bằng vàng    nhưng với người tin Chúa theo bản ngã xác thịt của vua Babylon thì ông vẫn thích thờ lạy Chúa và thờ lạy loài người nữa là qua hình ảnh dựng pho tượng, và đối với ông Đức Chúa Trời là vua nhưng loài người chúng ta cũng là vua (vì pho tượng là con người và đầu bằng vàng được làm vua các vua) cho nên trong sách Truyền đạo có đề cập đến quyền hạn của vua là muốn làm gì thì làm    Chớ vội lui ra khỏi trước mặt người; đừng ghì mài trong sự ác, vì vua làm điều chi đẹp lòng mình. 4 Vả lại, lời vua có quyền; ai dám nói với người rằng: Ngươi làm chi? (Truyền đạo 8: 3-4)

Bởi vậy ông lại ra lệnh cho các dân, các nước, các thứ tiếng đều phải sấp lạy pho tượng tức là loài người đều là vua và chúng ta nên thờ lạy chính mình và lấy bụng mình làm chúa mình, dầu rằng ông nhìn biết Đức Chúa Trời nhưng mầm mống bản ngã tội lội ở  trong ông vẫn còn giữ lại từ tổ phụ loài người qua tháp babên là làm rạng danh loài người và xa hơn nữa là tại vườn Êden, Adam va Êva bị cám dỗ nếu ăn trái cấm thì sẽ được như Đức Chúa Trời    nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác (Sáng 3:5)    nhưng tại sao Satan lại dùng phương pháp đó dỗ dành tổ phụ loài người rằng: 2 ngươi đã bị Đức Chúa Trời hạn chế quyền tự do của các ngươi bằng cách không cho 2 ngươi ăn trái cây cấm đó

Vậy tại vườn Êden năm xưa ý nghĩa về quyền tự do đã được Đức Chúa Trời đề cập đầu tiên cho loài người   16 Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; 17 nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết (Sáng 2: 16-17)     Quyền tự do đó là loài người chỉ được tự do hữu hạn là trong phạm vi điều nào Đức Chúa Trời cho phép thì được, còn điều nào Chúa cấm thì không được phép, và quyền tự do đó ngày nay được loài người gọi đó là NHÂN QUYỀN, vậy quyền hạn của loài người đến đâu? Và chính Satan đã xúi giục loài người đã vượt qua mạng lịnh của Đức Chúa Trời và dụ dỗ họ sẽ được như Đức Chúa Trời

Cho nên trở lại pho tượng của vua Babylon có ý nghĩa là  ông kêu gọi nhân loại phải thờ phượng chính mình vì mình là vua nên mình có quyền tự do muốn làm gì thì làm. Và điều đó được thể hiện trong thời kỳ sau rốt cũng xuất hiện 1 nước Babylon lớn và ông vua đó cũng cho dưng 1 pho tượng đó là đề cập tới quyền tự do theo bản ngã xác thịt của mình (nhưng thời kỳ ân điển thì người ta không sấp mình thờ lạy pho tượng nhưng dân Babylon thờ lạy trong tư tưởng của mình) và ông vua Babylon trong thời kỳ sau rốt cũng kêu gọi các dân, các nước, các thứ tiếng thờ lạy pho tượng qua tư tưởng của mình

Vậy ngày nay cái tư tưởng về thờ lạy chính mình được thể hiện qua những chương trình mà nó mang ý nghĩa tôn cao sự vinh hiển của con người. từ nơi thờ phượng Chúa hội thánh đưa đến những lễ cha, lễ mẹ, lễ tình yêu, lễ tốt nghiệp, ngày sinh nhật… và những ngày đó thậm chí được chiếm hữu trong buổi thờ phượng Đức Chúa Trời, mượn danh Đức Chúa Trời trong giờ thờ phượng nhưng thực chất là ca ngợi cha, mẹ, con cái, bằng cấp vì loài người cũng là vua và tự xưng mình như Đức Chúa Trời đến nỗi ngày cha, ngày mẹ hằng năm họ chọn đúng vào những ngày Chúa nhật và dân sự Chúa muốn những ngày đó Chúa phải nhường và chia xẻ sự vinh hiển cho họ. trước sự gớm ghiếc và bại hoại của đất nước Babylon về cách sống của họ trong khi hôn nhân thì ly dị tràn lan, cha mẹ để nhiều gương xấu cho con cái nhưng đến ngày lễ cha, mẹ lại được đem vào trong buổi thờ phượng Chúa để ca ngợi lẫn nhau và tư tưởng pho tượng đó đã ảnh hưởng làm toàn thể thế gian bắt chước theo cho nên cuối cùng lời Chúa cho biết sẽ đoán phạt nước Babylon và gọi nó là con đại dâm phụ hay Mẹ của Kẻ tà dâm, Sự đáng gớm ghê trong thế gian. Và chữ Mẹ được Kinh thánh viết hoa đây có nghĩa là Hoàng hậu (Queen) hay theo cách nói của người Trung hoa là “Mẫu nghi thiên hạ” tức là người Mẹ, hoàng hậu của người dân thì phải đoan trang, đẹp đẽ nhưng lại là bà Mẹ gớm ghiếc, lăng loàn

Và trong 1    Bên cúi xuống; Nê-bô khom mình; tượng nó chở trên loài thú, trên súc vật. Những vật mà các ngươi vốn thường khiêng, đè nặng quá, làm cho súc vật mệt nhọc. 2 Chúng nó cúi xuống, cùng nhau khom mình; đã chẳng cứu được gánh nặng của mình, và chính mình lại bị bắt làm phu tù.(Êsai 46: 1-2)    lời Chúa có đề cập tới ý nghĩa pho tượng mà vua Babylon bắt các loài thú, các súc vật nó chở trên mình và các loài đó lấy làm mệt nhọc nghĩa là gì? Tức là các nước thế gian không tin Chúa, Chúa  ví sánh họ như loài thú vì họ chưa có sự sống thuộc linh bị vua Babylon áp đặt cái tư tưởng pho tượng đó lên thế gian và bắt các nước phải chấp nhận tư tưởng đó. Nhưng các nước nó ghét cái tư tưởng đó của vua Babylon và nó sẽ hủy diệt Babylon và Chúa đã cho pho tượng đó sụp đổ    15 Đoạn, thiên sứ lại nói với tôi rằng: Những dòng nước ngươi đã thấy, trên có dâm phụ ngồi, tức là các dân tộc, các chúng, các nước và các tiếng. 16 Mười cái sừng ngươi đã thấy, và chính mình con thú sẽ ghét dâm phụ, sẽ bóc lột cho nó lõa lồ, ăn thịt nó và thiêu nó bằng lửa. 17 Bởi Đức Chúa Trời đã để cho chúng có lòng vâng làm theo ý muốn Ngài cùng khiến chúng có chung một ý, và ban nước mình cho con thú, đến khi những lời Đức Chúa Trời phán được ứng nghiệm. 18 Người đàn bà ngươi đã thấy, tức là cái thành lớn hành quyền trên các vua ở thế gian (Khải 17: 15-18)

Kết luận: nước Babylon là kinh thành của cả thế gian nơi hoàng hậu đang ở và cũng là hình ảnh của hội thánh của Ngài. Thay vì bày tỏ đời sống tự do trong Thánh linh cho thế gian thấy để làm sự sáng cho muôn dân nhưng lại chuyển cái tư tưởng tự do của pho tượng về cách sống tư do luông tuồng, tự do ăn mặc, tự do đồng tính, tự do tôn cao mình trong sự thờ phượng…làm cho thế gian học theo sụ bại hoại.   15 Khốn thay cho kẻ pha đồ độc cho người lân cận mình uống, làm cho nó say, đặng xem sự lõa lồ nó! 16 Ngươi đầy sự sỉ nhục mà chẳng đầy sự vinh hiển. Ngươi cũng hãy uống đi, và làm như người chưa chịu phép cắt bì. Chén của Đức Giê-hô-va cầm trong tay hữu sẽ đến phiên trao cho ngươi, và sự nhuốc nhơ sẽ đổ ra trên sự vinh hiển ngươi (Habacúc 2: 15-16)

Do đó để hiểu được ý nghĩa của pho tượng qua giấc chiêm bao mà Chúa muốn bày tỏ trong thời Cựu ước tại đất Babylon là ý muốn Chúa chọn mảnh đất Sinêa và cho tập trung nhiều dân tộc đến đó để được nghe truyền giảng trong thời kỳ luật pháp, về sau đó Chúa ban thêm phước vật chất tràn đầy tại đất Babylon (qua chiêm bao cái cây cao đến tận trời) và Chúa chọn đất Babylon làm kinh thành, thủ đô của thế gian. Vì hoàng hậu chỉ ở trong kinh thành và trong kinh thành của thế gian thì loài người sẽ đặt những cơ quan trung tâm của Liên hợp quốc, tài chánh, thương mại…

Điều đó tiếp tục xảy ra trong thời kỳ sau rốt cũng sẽ xuất hiện 1 mảnh đất mới do Chúa chọn và Chúa sẽ cho nhiều dân tộc, nhiều nước, nhiều thứ tiếng tập trung tới đó để nghe truyền giảng trong thời kỳ ân điển và lại ban phước cho vùng đất Babylon thời kỳ sau rốt trong 70 năm giống như vậy. và tại kinh thành này lại tiếp tục cho dựng pho tượng và kêu gọi nhân loại vừa thờ phượng Đức Chúa Trời lại vừa thờ phượng chính mình nữa. và cái tư tưởng tự do theo bản ngã xác thịt đó đã làm hư hỏng cả thế gian thuộc linh lẫn thuộc thể    Sự đó đoạn, tôi nghe ở trên trời như có tiếng lớn của lũ đông lắm rằng: A-lê-lu-gia! [†]

A-lê-lu-gia là tiếng Hê-bơ-rơ, nghĩa là ngợi-khen Đức Giê-hô-va

Sự cứu chuộc, vinh hiển, quyền phép đều thuộc về Đức Chúa Trời chúng ta. 2 Vì những sự phán xét của Ngài đều chân thật và công bình: Ngài đã đoán phạt đại dâm phụ nó lấy điều dâm loạn làm hư hỏng thế gian, và Ngài đã báo thù huyết của các tôi tớ Ngài đã bị tay con dâm phụ đó làm đổ ra (Khải 19:2)    dân tôc Babylon được Chúa kể là dân thánh chịu phép cắt bì, là hội thánh của Chúa nhưng họ thay vì được Chúa chuộc ra khỏi quyền lực của nô lệ tội lỗi để được tự do trong Thánh linh nhưng ngược lại họ lại quay lại đời sống tự do trong bản ngã xác thịt của mình. Thay vì khi xưa Satan đã cám dỗ Adam và Êva phạm tội làm cho họ lõa lồ trước mặt Chúa thiếu mất sự vinh hiển của Ngài nhưng tiếc thay dân tộc Babylon được Chúa giao trách nhiệm làm ngọn đèn soi sáng cho muôn dân nhưng họ lại làm cho muôn dân bị lõa lồ, gớm ghiếc trước mặt Chúa. Do chính dân Babylon đã pha đồ độc cho thế gian bắt chước theo từ thuộc linh đến thuộc thể

Vì ngày xưa khi bà hoàng hậu ăn gì, mặc gì, nói gì, nghĩ gì thì thần dân đều bắt chước làm theo

Tình trạng hội thánh

Rất cảm ơn ngcongbinh đã chia sẻ ý nghĩa của pho tượng trong thời vua nebucatnetsa thật sâu nhiệm và quan trọng hơn nữa đây chắc chắn là bài học mà ngày nay ĐCT dùng để cảnh báo, nhắc nhở giáo hội tin lành thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng cần phải xem xét lại đường lối chăn dắt dân sự của mình. Các MS cần tỉnh táo hơn nữa, cần thận trọng hơn nữa trong việc "trồng và giữ vườn" của mình. Vì hiện nay có quá nhiều hình thức ca ngợi con người (rất tinh vi) được che đậy dưới các đề tài rất tốt, rất đạo đức của thế gian được HT ủng hộ bằng cách copy đem về sử dụng. Còn nhiều vấn đề khác nữa như: các loại hình thể thao, dạy trang điểm và nấu ăn (ban phụ nữ), các hình thức kinh doanh trong nhà thờ, nhạc hiphop.vv... cũng được hoạt động rầm rộ trong HT khắp nơi với các quan điểm vô cùng nguy hại của phần đông tín đồ: "muốn làm gì cũng được, miễn tin là được cứu, lo gì!" và "chúng ta hòa hợp nhưng không hòa tan."... Rồi đây hàng triệu linh hồn "đã được chuộc bằng giá cao" sẽ đi về đâu? Thật đáng thương thay!!! Chúng ta phải làm gì đây?... Sứ điệp Babylon có phải là lời cảnh tỉnh cuối cùng cho HT không? Xin các Mục sư hãy trả lời cho chúng tôi ! vì thì giờ chắc không còn lâu...

Amen!

Amen!

Tôi đồng ý với Ý kiến này

Thời gian không còn bao lâu nữa . Ngày mà chúng ta phải đối diện trước mặt Chúa đã gần kề rồi - xin mọi người hãy tỉnh thức.

Cám ơn người công bình

Chào người công bình! tôi không biết người công bình bao nhiêu tuổi để xưng hô cho phải. thôi thì cứ xưng là bạn diễn đàn đi. cám ơn bạn vì vđề tài Babylôn và Pho Tượng mà bạn đã đăng, phải nói là rất ý nghĩa và xác thực tế so với những gì đã và đang diễn tiến ở Babylôn. tôi phải thành thật công nhận là những gì đã xảy ra là kết quđược bạn rao báo trước đó trong sđiệp. cho tới giờ tôi không thể nào không tin được bạn là người được Chúa soi sáng cho, nhưng trong tôi còn chút e dè hay nói đúng hơn là lo sợ thì phải. lo sợ vì nếu tôi không tin hoặc tin mà không kiểm chứng thì kết quả thế nào bạn cũng biết qua Kinh Thánh bày tỏ. như bạn cũng biết các bậc thánh ngày xưa trong Kinh thánh khi được Chúa kêu gọi, hay khi nhận được sđiệp gì thì đều nhận được dấu hay sự mặc khải từ Chúa.. như Môi se với chiếc nôi thả trên sôngÊ sai thấy được Vua thật sự của mình, Giêrêmi được chọn từ trước, Giô na trong bụng cá 3 ngày, Phierơ với tấm vải chéo 4 góc để giảng cho dân ngoại, Phao Lô thì được chọn trong lòng mẹ với nhiều dấu là quốc tịch, dòng dõi.... thì bạn cho tôi hỏi bạn nhận được điều gì từ Ngài xin tỏ cho tôi xác quyết niềm tin của mình và để hướng dẫn gia đình mình nữa vì tôi không muốn mình như sóng biển bđưa đi đây đi đó. vì qua sự trình bày của bạn tôi thấy quá sâu nhiệm, phải công nhận là hơn hẳn hàng mục sư lãnh đạo mà tôi từng tiếp xúc. nên tôi nghĩ cái dấu hay điều mặc khải mà bạn nhận được từ Chúa sẽ rất rõ chứ không mđâu. tôi chân thành mong nhận được sự hồi đáp từ bạn.

 

Chiếm sự vinh hiển của Đức Chúa Trời

Xin chào ngcongbinh .........................................................................................................  --- Tôi rất tâm đắc với bài viết của bạn và xin được nói lời cảm ơn ! Vì qua đó tôi đã được giải tỏa nhiều điều rất bứt xúc bấy lâu nay về việc những ngày lễ đúng ra chỉ dành cho người thế gian nhưng lại được hội thánh Chúa ủng hộ rất nhiệt tình và tổ chức rầm rộ khắp nơi ở VN nói riêng cũng như thế giới nói chung trong những năm gần đây. Phải chăng họ muốn tỏ cho dân ngoại biết người tin lành cũng có lễ “vu lan” nữa chớ không đến nỗi tệ như thế gian vẫn thường nghĩ ?… .......................................................................................... --- Qua điều này cũng cho chúng ta thấy được khả năng thuộc linh của hàng ngũ những người chăn bầy ngày nay đang trên đà sa sút như thế nào, đến nỗi họ không còn phân biệt được ranh giới của sự thờ-phượng : cái gì phải biệt riêng cho Chúa và cái gì dành cho loài người !.......................................................................................................

--- Tôi cũng cảm nhận được kết quả của sự truyền thụ tư tưởng “sẽ như Đức Chúa Trời“ từ Sa-tan qua loài người được tỏ ra trong bài viết như đoạn phân tích của bạn sau đây : .............................................................................................................

--- “… trở lại pho tượng của vua Babylon có ý nghĩa là ông kêu gọi nhân loại phải thờ phượng chính mình vì mình là vua nên mình có quyền tự do muốn làm gì thì làm. Và điều đó được thể hiện trong thời kỳ sau rốt cũng xuất hiện 1 nước Babylon lớn và ông vua đó cũng cho dựng 1 pho tượng đó là đề cập tới quyền tự do theo bản ngã xác thịt của mình (nhưng thời kỳ ân điển thì người ta không sấp mình thờ lạy pho tượng nhưng dân Babylon thờ lạy trong tư tưởng của mình) và ông vua Babylon trong thời kỳ sau rốt cũng kêu gọi các dân, các nước, các thứ tiếng thờ lạy pho tượng qua tư tưởng của mình ........................................................... 

--- Vậy ngày nay cái tư tưởng về thờ lạy chính mình được thể hiện qua những chương trình mà nó mang ý nghĩa tôn cao sự vinh hiển của con người. Từ nơi thờ phượng Chúa hội thánh đưa đến những lễ cha, lễ mẹ, lễ tình yêu, lễ tốt nghiệp, ngày sinh nhật… và những ngày đó thậm chí được chiếm hữu trong buổi thờ phượng Đức Chúa Trời, mượn danh Đức Chúa Trời trong giờ thờ phượng nhưng thực chất là ca ngợi cha, mẹ, con cái, bằng cấp. Vì loài người cũng là vua và tự xưng mình như Đức Chúa Trời đến nỗi ngày cha, ngày mẹ hằng năm họ chọn đúng vào những ngày Chúa nhật và dân sự Chúa muốn những ngày đó Chúa phải nhường và chia xẻ sự vinh hiển cho họ. Trước sự gớm ghiếc và bại hoại của đất nước Babylon về cách sống của họ trong khi hôn nhân thì ly dị tràn lan, cha mẹ để nhiều gương xấu cho con cái nhưng đến ngày lễ cha, mẹ lại được đem vào trong buổi thờ phượng Chúa để ca ngợi lẫn nhau và tư tưởng pho tượng đó đã ảnh hưởng làm toàn thể thế gian bắt chước theo cho nên cuối cùng lời Chúa cho biết sẽ đoán phạt nước Babylon và gọi nó là con đại dâm phụ hay Mẹ của Kẻ tà dâm, Sự đáng gớm ghê trong thế gian. Và chữ Mẹ được Kinh thánh viết hoa đây có nghĩa là Hoàng hậu (Queen) hay theo cách nói của người Trung hoa là “Mẫu nghi thiên hạ” tức là người Mẹ, hoàng hậu của người dân thì phải đoan trang, đẹp đẽ nhưng lại là bà Mẹ gớm ghiếc, lăng loàn …” ................................................................................................................. --- Tóm lại , từ khi loài người tiếp nhận tư tưởng “ sẽ như Đức Chúa Trời “ tại vườn Eden năm xưa thì họ luôn trỗi dậy “thể hiện mình” theo từng giai đoạn lịch sử, thoạt đầu là tháp Ba-bên (sau cơn nước lụt), kế đến là tượng con người bằng vàng (do vua Nebucatnetsa dựng trong đồng bằng Đu-ra) và giai đoạn cuối cùng này phải chăng đó là tượng thần tự do (trên một đất nước nổi tiếng tự do – cũng được gọi là Babylon)? ................................................................................................................

--- Vậy ngày nay đứng trước tình trạng chung của HT như vậy, tôi cũng như các anh em khác có đồng đức tin nên làm gì ? ..............................................................................................................

--- Rất mong nhận được sự hồi đáp chia sẽ của bạn ! ................................................................................................................ --- Beleaverofgod.